Ngày 1-3, Công ty PepsiCo Việt Nam chính thức công bố
việc ông Phạm Phú Ngọc Trai - Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc PepsiCo Đông Dương,
Phó Chủ tịch phụ trách đối ngoại PepsiCo Đông Nam Á đã nghỉ hưu sớm theo nguyện
vọng cá nhân. Như vậy, ông Trai đã trở thành một trong những CEO người Việt
hiếm hoi của một tập đoàn đa quốc gia tại Việt Nam, góp nhiều công sức cho
thành công của PepsiCo trong khu vực, sau 18 năm gắn bó với PepsiCo.

Ông Phạm Phú Ngọc Trai -
chân dung hội hoạ Hoàng Tường
Người đảo ngược thế cờ cuộc
chiến “đỏ và xanh” (Coca-Cola và Pepsi) tại thị trường Việt Nam, đưa Pepsi “qua mặt” Coca-Cola, liên tục tạo
nên những kỳ tích bằng “cách nghĩ toàn cầu, văn hoá Việt Nam”, chính là anh. Việc anh rời
PepsiCo, trở thành nhà tư vấn chiến lược cho các công ty Việt Nam là một lựa
chọn đầy thách thức.
Là CEO đầu tiên và lâu dài
của tập đoàn đa quốc gia hùng mạnh ngay sau khi Mỹ bỏ lệnh cấm vận, 18 năm vượt
qua bao giông gió thời mở cửa, đưa đội ngũ hội nhập sâu vào môi trường kinh
doanh toàn cầu, anh không chỉ mang về cho PepsiCo những con số ấn tượng, mà sau
đó là chuỗi giá trị chuẩn mực trong hành xử của một doanh nghiệp, hướng đến sự
phát triển bền vững.
Từng trải qua những ngày cầm chai nước ngọt đi chào
hàng để gầy dựng Tribeco, từng có cổ phần lớn trong một số công ty tên tuổi,
nhiều bạn bè thắc mắc sao anh không theo đuổi nghiệp làm giàu như các đại gia,
mà lại chọn con đường trở thành nhà quản trị, dù sao cũng chỉ là một… giám đốc
làm thuê?
Nhiều khi tôi cũng tự hỏi
mình như thế, bởi không ít cơ hội để tôi làm giàu, kiếm tiền nhiều hơn. Nhưng
tôi không tiếc, có ai muốn kinh doanh chỉ để trở thành trọc phú đâu. Thước đo
lợi nhuận tuỳ vào suy nghĩ, lý tưởng của mỗi người. Ngay từ thời còn trẻ, đang
làm bia hơi Hải Âu rất phát đạt, qua Đức, thấy nhà máy của họ hiện đại quá, tôi
mơ ước đem về Việt Nam, và gầy dựng Tribeco.
Khi đất nước còn cấm vận,
bằng mối quan hệ của mình, tôi đã cùng vài người bạn trực tiếp đàm phán không
nhờ tư vấn với Coca-Cola trước, để rồi lại chọn Pepsi đưa vào Việt Nam qua liên
doanh tay ba SP.CO (Việt Nam, Macondary Company Inc (Singapore) và PepsiCo). Ở
tuổi 30, đảm nhận vị trí chủ chốt một doanh nghiệp lớn của Mỹ là tham vọng,
thách thức về khả năng.
Bản tính tôi là người rất
hiếu kỳ, nên lúc nào cũng muốn học, cộng thêm tính tự ái dân tộc, nên muốn làm
việc trong môi trường đa quốc gia, để chứng tỏ khả năng của người Việt Nam. Quản trị
một số vốn vài tỉ khác biệt nhiều lắm so với vài ngàn tỉ. PepsiCo là môi trường
rất tốt để tôi được tiếp xúc với cái mới, hội nhập được với những xu hướng
marketing hiện đại từ sớm nhất để xây dựng thương hiệu.
Suy nghĩ quốc tế nhưng hành động
rất địa phương, thấm nhuần văn hoá Việt Nam, biết gắn bó với cộng đồng, có như
vậy mới tạo được sự khác biệt, bền vững. Con người chiến lược trong tôi được
hình thành từ tính cách, tri thức, kinh nghiệm, cộng thêm bản tính của một người
rất ham hoạt động xã hội… khiến tôi lúc nào cũng muốn dấn thân.
Trong kinh doanh, có bao giờ anh phải tranh cãi quyết
liệt để bảo vệ chủ kiến của mình?
Tôi còn nhớ một lần, khi xu
hướng khuyến mại trúng thưởng bằng xe máy, xe hơi đang nở rộ, thì miền Trung,
miền Nam
bị lũ lụt nặng nề. Tôi đã tranh cãi dữ dội để gác bỏ hết các chương trình
khuyến mại khác, tập trung PR cho chiến dịch “Uống một lon Pepsi là dành 50 đồng
ủng hộ đồng bào lũ lụt”. Rất nhiều người lúc đó nghi ngờ, phản đối quyết liệt,
nhưng tôi có niềm tin. Cái được lớn nhất là khách hàng biết Pepsi luôn sống với
hơi thở của đồng bào mình, gắn bó với quê hương mình. Chữ “đồng bào” của người
Việt mình lớn lắm, tinh thần lá lành đùm lá rách lớn lắm.
Đây cũng là một khái niệm
hết sức mới mẻ trong marketing. Tôi rất vui là sau khi PepsiCo phát động, phong
trào đã trở thành phản ứng dây chuyền, một số công ty khác cũng làm theo. Giá
trị vật chất nhỏ thôi nhưng ý nghĩa rất lớn, doanh nghiệp bắt đầu có ý thức
cộng đồng mạnh hơn. Một công ty thành công phải là một công dân xã hội tích
cực.
Sau 18 năm làm việc tại PepsiCo, anh đã học được điều
gì từ những người lãnh đạo tập đoàn, để chinh phục họ, và tạo lập niềm tin?
Đó là tầm nhìn của một công
ty đa quốc gia, tính thực tế và những nguyên tắc trong quy trình quản trị để có
những quyết định vượt lên chính mình, có thể làm những điều tốt đẹp cho chính
tập đoàn, bảo đảm sự phát triển bền vững, sòng phẳng, không bị lay động bởi
những yếu tố chủ quan. Ngoài khả năng quản lý, lòng tự trọng của một người Việt
Nam
mới là cái để người ta quý trọng, anh em đến với mình.
Chính lòng tự trọng khiến
mình phải học hỏi nhiều hơn, vượt qua thách thức nhiều hơn, để chứng tỏ sự vượt
trội trong quản trị. Ngoài việc học hỏi người ta, mình phải có cách đi, cách
làm của mình, không để họ coi thường về văn hoá, từ đó mới tạo được giá trị cho
công ty.
Trải qua nhiều bước ngoặt, nhiều cuộc chia tay, cuộc
chia tay với PepsiCo có khiến anh hụt hẫng không? Là người theo đuổi dài lâu
công việc trồng người, vì sao anh không tìm được người Việt Nam kế nhiệm
xứng đáng?
Tôi là người luôn nghĩ tới
phía trước, ít nuối tiếc, nên không cảm thấy hụt hẫng. Đây là cuộc ra đi mà tôi
đã chủ động chuẩn bị chuyển giao từ năm năm nay. Dĩ nhiên buồn man mác, vì
không có người Việt kế nhiệm ở PepsiCo. Từ mười năm nay tôi đã có ý định, kế
hoạch thực hiện ở mức độ nào đó rồi. Lớp trẻ về khả năng lãnh đạo thì có, nhưng
thiếu sự xông pha, dám hy sinh, thoát khỏi những tham vọng thông thường để có
tham vọng lớn, và có lẽ do mình không đủ khả năng xây dựng, kiến thiết, lèo
lái… Rất đáng tiếc.
Ở tuổi này, sao anh không yên ổn với những công việc
kinh doanh của gia đình như làm resort, kinh doanh bất động sản, mà lại tiếp
tục dấn thân với GIBC?
Khởi đầu một sự nghiệp mới
lúc này, nhiều người cho là tôi… điên! Ước vọng từ lâu của tôi là muốn chia sẻ
kinh nghiệm sau nhiều năm làm việc với PepsiCo cho các doanh nghiệp Việt Nam. Quản trị
doanh nghiệp với quy mô ngày càng lớn đi kèm với những yêu cầu bức thiết về đa
dạng hoá sản phẩm và dịch vụ, đổi mới công nghệ, gia tăng nguồn nhân lực. Nhưng
làm thế nào để doanh nghiệp Việt Nam có thể từng bước chuyển mình?
Mô hình, cấu trúc nào sẽ góp phần quyết định thắng lợi dài lâu? Tái định hình,
tái cấu trúc, tái tổ chức là những đòi hỏi bức thiết.
Với sứ mệnh cùng doanh
nghiệp kiến tạo sự phát triển và trường tồn, GIBC mong mỏi sát cánh cùng doanh
nghiệp Việt Nam để tạo dựng sự nghiệp kinh doanh to lớn hơn, góp phần định hình
rõ nét vị trí của Việt Nam trên bản đồ kinh thương thế giới.

Ông Phạm Phú Ngọc Trai
(giữa) và các cộng sự
Đằng sau những thành công của anh, cũng không ít mất
mát, thất bại. Thất bại nào đối với anh là lớn nhất? Anh suy nghĩ gì sau tất cả
những mất mát ấy, để cân bằng lại chính mình?
Thất bại thì nhiều, nhưng
nghĩ cho cùng tôi không thấy tiếc những gì đã làm. Lao vào kinh doanh khi còn đầu
xanh tuổi trẻ, bây giờ nhìn lại, mới thấy mình đi quá nhanh, đôi lúc rất mệt
mỏi, chạnh lòng, nhưng chưa bao giờ gục xuống. Tôi chỉ bị “đánh bại” bởi những
gì liên quan đến tình cảm, chứ chưa bao giờ ray rứt vì những lao lực trong kinh
doanh.
Để cân bằng chính mình, tôi
tìm đến những tình yêu đích thực, trở về nhà, tìm tới những người bạn thân, hay
qua thăm mẹ. Xung quanh mình có nhiều điều tốt, nhiều người tốt lắm… Là người đàn
ông quá đam mê công việc, nên tôi có ít thời gian để vun xới, chăm lo cho những
người thân yêu, cho gia đình, bè bạn.
Tôi thấy mình có lỗi nhiều,
nhưng hy vọng có được sự thấu hiểu của người thân về sự dấn thân của mình, về
những giá trị mà mình đã mang lại cho cuộc sống. Bạn bè, con cái ngưỡng mộ mình
không phải vì mình là chủ tịch PepsiCo, mà sẵn sàng tha thứ cho mình vì những
giá trị mà mình đã chia sẻ. Tôi tin thế.
Trong mối quan hệ giữa con người với con người, anh
coi trọng điều gì nhất? Có bao giờ anh gặp phải sự phản bội, đổ vỡ niềm tin?
Trong kinh doanh và cả cuộc
sống, tôi coi trọng nhất là sự trung thực. Có thể lầm lỗi, thất bại, nhưng nếu
sự trung thực hiện hữu thì mình sẵn sàng tha thứ, động viên, tạo cơ hội. Cuộc
sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ, có nhiều điều không như mong đợi của
mình, có lúc hụt hẫng, thất vọng, nhưng tôi không vì thế mà mất niềm tin.
Quan điểm sống của tôi là
sống để yêu thương, nhưng nếu yêu thương không đến thì mình ứng xử theo kiểu
Trịnh Công Sơn: Tôi ơi, đừng tuyệt vọng. Khi mình sống có niềm tin, sẽ thấy yêu
cuộc sống hơn, dễ tha thứ và bao dung hơn với người khác.
Là người sống vì bạn, theo anh gìn giữ được tình bạn
tri âm tri kỷ có khó không? Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết tặng anh bài
hát Sóng về đâu, tình bạn này đã mang lại cho anh điều gì?
Tôi may mắn có nhiều bạn,
nhất là bạn bè trong giới nghệ sĩ. Bạn bè là nơi tôi chia sẻ mọi vui buồn, hạnh
phúc, giúp tôi vơi đi những đau khổ. Để có được tình bạn tri âm, mình phải gìn
giữ và nuôi dưỡng bằng sự chân thành, bằng mối thâm tình. Điều đó không khó,
cũng không dễ, tuỳ theo tấm chân tình của mình đối với bạn thôi. Sự chân tình đem
đến tình bạn bền vững. Tôi luôn áy náy mỗi khi không gọi điện thoại lại cho một
người bạn, không hẹn hò được một buổi cơm tối với con. Bạn bè là nguồn động
viên, khích lệ, giúp tôi có trách nhiệm hơn với những điều mà mình theo đuổi.
Người chia sẻ với tôi nhiều
nhất trong kinh doanh chính là anh Sơn, mặc dù anh không biết gì về kinh doanh,
nhưng triết lý kinh doanh của tôi ảnh hưởng rất nhiều từ triết lý trong âm nhạc
của anh Sơn. Anh từng viết biển sóng, biển sóng đừng xô nhau, nơi nào đó có sự
giàu có thì nơi khác sẽ có người bị mất đi… Triết lý của anh rất thực tế, đó là
luật bù trừ mà. Trong hành xử kinh doanh, nếu không có tâm thì làm sao có thể
hạnh phúc. Cuộc đời đầy bất trắc, nhưng mình đừng có hững hờ với cuộc đời, anh
Sơn đã nói như thế.
Nhìn rộng ra ngoài xã hội, điều gì làm anh ray rứt
nhất khi nghĩ về nhân tình thế thái? Về tình người?
Điều khiến tôi ray rứt nhất
không phải là mất tiền, mất sức khoẻ, mà chính là phải chứng kiến những giá trị
đạo lý đang bị đảo ngược do mối quan hệ xã hội và cuộc mưu sinh. Ngày càng
nhiều những đối xử không công bằng, sự phản bội, khiến cho mối quan hệ con người
mất đi sự trong sáng. Tôi thường nói với các bạn trẻ rằng đôi lúc cần thực tế để
sống, nhưng đừng nên quá thực dụng để trở thành nô lệ của đồng tiền, để bị rẻ
rúng, khiến cho mình mất đi sự cân bằng. Với bạn bè, đến một ngày nào đó mà người
ta đến với nhau, giúp nhau như một sự mua bán, thì đó quả thật là một bi kịch.
Anh muốn để lại điều gì cho những đứa con? Truyền
thống hiếu học của dòng họ Phạm Phú đã được gìn giữ như thế nào trong gia đình
anh?
Chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ để
lại cho con vật chất hay sự nghiệp, cũng không có khái niệm phân chia gia tài.
Tôi muốn con sống có lý tưởng, biết chia sẻ với mọi người những giá trị sống mà
người cha đã đeo đuổi, học hỏi cách đối nhân xử thế, học hỏi về tình yêu con người,
để con có thể sống hạnh phúc. Tôi có thể cho con tất cả, nhưng hạnh phúc thì
phải tự con tìm kiếm thôi.
Năm nào cũng vậy, gia đình
tôi cùng anh em nghệ sĩ và tập thể PepsiCo luôn trở về Quảng Nam để trao tận
tay các bé mồ côi cơ nhỡ những món quà nhỏ, dõi theo từng bước đi của các em
trên con đường học vấn. Quảng Nam là vùng đất nghèo nhất miền Trung, chịu đựng
nhiều nhất những mất mát trong chiến tranh, nhưng con người có ý chí mạnh lắm,
sản sinh nhiều nhà trí thức cho đất nước, sống với nhau đùm bọc, nghĩa tình.
Tôi muốn các con tôi thấm vào máu những truyền thống đó của quê hương, dòng họ,
để biết nhớ về nguồn cội, biết chăm sóc, sống vì mọi người nhiều hơn.
Cảm ơn anh!