Từ góc nhìn tượng hình thông thường,
nhiều người vẫn tưởng khẩu phần phải thừa thịt cá mới...bổ! Không sai khi các
loại chất đạm cơ bản (acid amin) là thành phần chủ yếu trong thực phẩm gốc động
vật. Càng đúng hơn nữa nếu người cần mạnh miệng với thịt mỡ là người trước đó
lâm cảnh thiếu hụt chất đạm, chẳng hạn vì suy dinh dưỡng, bệnh mãn tính...
Theo các
chuyên gia dinh dưỡng, không nên ăn thịt hơn ba ngày trong tuần.
Càng béo càng mau buồn
Thịt cho dù
là thịt nạc cũng có chất béo. Ăn quá nhiều thịt sẽ bất lợi do tiến trình thoái
biến chất đạm và chất béo, cụ thể là tình trạng tăng acid uric và cholesterol
trong máu. Lượng chất đạm tích lũy trong cơ thể còn là lý do khiến thực khách dễ
bị... trầm cảm! Mới nghe như nghịch lý, vì không lẽ đầy đủ rượu thịt mà lại buồn?
Nhưng đây không là chuyện đoán mò, mà là kết quả đúc kết từ một công trình
nghiên cứu lâu năm của Viện Max-Planck ở Munich, CHLB Đức.
Theo các nhà
nghiên cứu ở thành phố nổi tiếng với lễ hội bia tháng 10, xúc xích trắng và giò
heo nướng lửa than, trái với định kiến thịt càng tươi càng bổ, lượng chất đạm
trong khẩu phần càng cao thì thực khách càng dễ bi quan, thụ động và đãng trí!
Nói nôm na là gom đủ dấu hiệu của hội chứng “suy nhược thần kinh”. Tình trạng
này càng trầm trọng hơn nữa khi chất xơ, chất đường, cụ thể là rau cải, trái
cây tươi, tinh bột, chiếm tỉ lệ không đến 55% trong khẩu phần.
Nhận xét này
đã được xác minh qua một nhóm đối tượng thử nghiệm có chế độ dinh dưỡng trong
sáu tuần liên tục hầu như chỉ với toàn chất đạm từ thịt cá. Kết quả là 2/3
trong số đó rõ ràng trở nên buồn chán vô cớ. Gần 1/3 trong nhóm thậm chí biểu lộ
nhiều triệu chứng điển hình của bệnh trầm cảm, từ nhức đầu, mất ngủ cho đến rối
loạn cá tính! Thế mới biết rau quý ra sao, tất nhiên chỉ khi rau đừng bị tưới bằng
thuốc tăng trưởng!
Chuyện gì cũng có lý do
Hiện tượng buồn
vì thừa thịt xem vậy mà không có gì khó hiểu. Cảm giác lạc quan, yêu đời, năng
động chỉ khả thi nhờ não bộ phóng thích một loại nội tiết tố có tên là serotonin.
Chất này được tổng hợp từ một chất đạm mang tên tryptophan. Hoạt chất này có mặt
trong nhiều loại thực phẩm, nghĩa là không khó tìm, cũng không dễ thiếu, ngoại
trừ trường hợp suy dinh dưỡng lâu ngày.
Nhưng
tryptophan lại có một nhược điểm. Đó là chất này rất... lịch sự nên luôn nhường
bước cho các chất đạm khác được quyền ưu tiên vận chuyển về não bộ.
Tình trạng
này tất nhiên càng rõ nét hơn nữa khi chế độ dinh dưỡng cung ứng cùng lúc quá
nhiều chất đạm. Tryptophan khi đó cũng giống như người muốn mua vé vào xem đại
nhạc hội nhưng không chịu bon chen, trong khi ai ai cũng chen lấn giành vé cho
bằng được.
Hậu quả là
tryptophan tuy có đó nhưng cuối cùng đành về không. Oan uổng là vì bữa ăn quá nặng
về thịt mà tryptophan tuy vẫn đủ trong máu nhưng lại thiếu trong não bộ khiến
serotonin đành chịu cảnh “lực bất tòng tâm”! Thiếu serotonin thì gia chủ đành
đóng trọn vai độc diễn trong vở “Buồn ơi, chào mi” rồi chạy luôn show “Chờ
sáng” dù không hề muốn!
Phòng cháy rẻ hơn chữa cháy
Đáng tiếc hơn
nữa là hiện tượng kể trên cũng có thể xảy ra ở người tuy ăn lượng thịt không đến
độ quá nhiều, nhưng vẫn trả giá rất đắt vì phần chất xơ từ rau quả lại quá thấp
trong khẩu phần, khiến lượng chất đạm mang vào tuy không cao nhưng lại trở
thành quá nhiều do “một mình một chợ”. Do đó, việc bổ sung chất xơ, ngay cả dưới
dạng dùng thuốc, là điều nên làm nếu như ngày nào cũng phải rượu thịt.
Nói đi cũng
phải nói lại mới công bằng. Nhận xét nêu trên không có nghĩa phải chay trường
kiêng thịt. Đừng quên thiếu thịt cũng không tốt cho sức khỏe. Chuyện gì cũng thế,
trung dung bao giờ cũng khỏe hơn thái quá hay bất cập. Theo các chuyên gia
trong ngành dinh dưỡng, không nên ăn thịt thường hơn ba ngày trong tuần. Thường
hơn cũng được nhưng đừng thiếu rau quả đi kèm. Điểm quyết định là làm sao để bữa
ăn không đồng nghĩa với cảnh “lấy thịt đè người”!